THỜI GIAN LÀ VÀNG

THỜI GIAN

Tài nguyên dạy học

Các ý kiến mới nhất

DỊCH TRỰC TUYẾN

TIỆN ÍCH CHO BẠN

TỪ ĐIỂN ONLINE


Tra theo từ điển

TIN NHANH

CẬP NHẬT TIN TỨC

LIÊN KẾT WEBSITE

CHÍNH SÁCH GIÁO DỤC

Uitshare.com

Hỗ trợ trực tuyến

  • (tieuhocvinhtu@yahoo.com.vn)
  • (tranducnam71@yahoo.com.vn)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    0.Hat_trong_ngoi_truong_than_thien.mp3 0.Moi_ngay_den_truong_la_mot_ngay_vui.mp3 0.Bai_hat_Truong_em-_So_GD-DT_ninh_Binh-_Ban_chi_dao_phong_trao_thi_dua__xay_dung_truong_hoc_than_thien_HS_tich_cuc.mp3 0.Lop_5_nghe_nhac__Doc_tau_sao_meo.mp3 0.Lop_5_nghe_nhac_Ly_hoai_nam.mp3 0.Reo_vang_binh_minh1.mp3 0.Hat_mung1.mp3 0.Em_van_nho_truong_xua1.mp3 0.Con_chim_hay_hot1.mp3 0.Lop_5__Nghe_nhac_Da_co_hoai_Lang.mp3 04_Em_di_trong_tuoi_xanh_Vu_Thanh.mp3 07_Mo_uoc_ngay_mai_Tran_Duc.mp3 13_Hoa_thom_dang_Bac_Ha_Hai.mp3 Hoi_trai.jpg He_vui.jpg Tham_chu_thuong_binh.jpg Anh_3.jpg Anh_21.jpg Anh_11.jpg Vi_hanh_phuc_con_nguoi.jpg

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của Trường Tiểu học Vĩnh Tú - Vĩnh Linh - Quảng Trị

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Chuyện trạng Vĩnh Hoàng > Các bài viết về làng Trạng >

    Nức danh làng Trạng Vĩnh Hoàng

    Ông Trần Hữu Chư bên “kho báu văn hoá” do ông sưu tập.

    Nếu ở miền Bắc có làng nói khoác, Nam Bộ có bác Ba Phi thì ở miền Trung đầy nắng gió cũng góp vui cùng hai miền bằng món đặc sản chuyện tiếu lâm độc đáo: Chuyện Trạng Vĩnh Hoàng. Người Quảng Trị thường truyền tai nhau: "Người Vĩnh Hoàng ra ngoài mà không mang theo dăm ba câu chuyện hài hài têu tếu làm quà chọc cho thiên hạ cười vui kể như chưa phải con dân Vĩnh Hoàng".

     

     

    Kho báu văn hóa

    "Có một ông lão đi câu cá, bắt một con cóc làm mồi. Đến hồ, ông lấy đà vút dây câu hết tầm, không ngờ dây câu văng sang bờ hồ phía bên kia. Đang băn khoăn không biết làm cách nào để gỡ lưỡi câu mắc vào bụi thì một con chim cuốc nhảy ra chộp con cóc. Khi đang kéo cuốc thì một chú chồn từ trong bụi rậm lao ra ngoạm con cuốc vào miệng, mắc phải lưỡi câu. Mừng quá ông kéo mạnh dây câu, bỗng  bụp, một con cá đô (lóc) từ hồ lao lên đớp trọn con chồn. Con cá to quá, bà con xúm lại cùng nhau kéo lên rồi dùng cuốc to để đánh vảy. Sau đó mỗi người được tặng một chiếc vảy mang về làm quạt. Mổ bụng cá ra có cả chồn, mổ bụng chồn có cả chim cuốc, mổ cuốc ra có hơn chén tép, đủ làm bảy món cho cả làng liên hoan linh đình"....

     

    Chuyện Trạng Vĩnh Hoàng đã được sáng tạo bằng hình thức tranh vẽ sinh động

     

    Câu chuyện tiếu lâm này là món đặc sản cây nhà lá vườn mà chị Dạ Hương - Trưởng ban Văn hóa xã Vĩnh Tú đãi chúng tôi nhân dịp có khách từ Hà Nội vào chơi. Đó cũng là kho báu văn hóa truyền lại từ bao đời nay mà nhờ nó làng Huỳnh Công Tây (xã Vĩnh Tú, huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị) nổi danh xa gần. Món ăn tinh thần vô giá ấy vẫn được biết đến với cái tên quen thuộc: Chuyện Trạng Vĩnh Hoàng. Sở dĩ, gọi là Trạng Vĩnh Hoàng cũng vì trước đây làng Huỳnh Công xưa có ba thôn: Huỳnh Công Tây, Huỳnh Công Đông và Huỳnh Công Nam, nằm ngay cạnh truông nhà Hồ trên đường thiên lý Bắc - Nam. Năm 1949 xã Vĩnh Hoàng được thành lập, gồm 3 thôn của làng Huỳnh Công cũ, nên chuyện trạng Huỳnh Công còn được gọi là chuyện Trạng Vĩnh Hoàng. Trải qua bao bể dâu, thương hiệu Vĩnh Hoàng vẫn in sâu trong tiềm thức lớp lớp người sinh ra và lớn lên trên vùng đất Trạng.

    Không ai nhớ chính xác chuyện Trạng Vĩnh Hoàng có từ bao giờ, chỉ biết thế hệ nọ nối tiếp thế hệ kia vẫn kể, vẫn sáng tạo ra những câu chuyện tiếu lâm để đời như thế. ở cái nơi cái đói, cái nghèo thường xuyên bám riết như mối tơ duyên trời buộc ấy lại chính là mảnh đất màu mỡ để chuyện Trạng chào đời. Những người con của đất miền Trung đầy gian khổ đã lấy tiếng cười để tồn tại, để vượt qua những tiếng kêu réo rắt của cái dạ dày rỗng tuếch.

    Chuyện Trạng thời chiến

    Cũng giống như bao vùng đất khác của Quảng Trị anh hùng trong cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại, Vĩnh Hoàng xưa đã oằn mình hứng chịu hàng tấn bom rơi đạn lạc. Cả làng có lúc trở thành bình địa, bờ sôi ruộng mật bị xé nát bằng lỗ chỗ những vết bom. Thế nhưng chuyện Trạng vẫn vút lên từ trong đống đổ nát, hoang tàn, trở thành thứ vũ khí tinh thần có sức mạnh vô song. Như để chứng minh cho lịch sử, chị Dạ Hương rành rọt kể một loạt chuyện Trạng thời chiến cho chúng tôi nghe. Nào là chuyện Đánh giặc bằng dưa hấu: Người dân dùng dưa hấu làm lô cốt, rồi lấy dưa ném túi bụi vào bọn Tây. Ruột dưa đỏ, bọn Tây tưởng rằng quân lính bể bụng chảy máu. Hoảng quá nó phải rút lui; hay như chuyện một ông lão bị lính Mỹ bắn đạn vào đầy đầu, đến khi thấy ngứa ngỡ là chấy, chải xuống thì toàn là đầu đạn (Chấy đạn). Sinh ra trong đói nghèo, chuyện Trạng Vĩnh Hoàng vẫn như những thanh âm có sức sống phi thường đến diệu kỳ.

    Hỏi nguyên cớ tại sao chuyện Trạng không xuất hiện ở nơi nào khác ngoài huyện Vĩnh Linh, chúng tôi được ông Trần Hữu Chư, bậc cao niên nặng lòng với chuyện Trạng giải thích rằng: "Vùng này người ta nói giọng rất nặng. Giọng nói ấy tạo cho giọng kể sự ngộ nghĩnh và lôi cuốn người nghe. Bản thân giọng nói của họ đã thành Trạng rồi, chưa kể đến khi họ kể chuyện".

    Nỗi lo thất truyền

     

    "Người Vĩnh Hoàng ra ngoài mà không mang theo dăm ba câu chuyện hài hài têu tếu làm quà chọc cho thiên hạ cười vui kể như chưa phải con dân Vĩnh Hoàng". Câu cửa miệng ấy là hành trang cho những người con xa xứ. Đáng buồn thay! Lớp lớp thanh niên rời làng đi mưu sinh, lập nghiệp ở Sài Gòn, Hà Nội đã không còn kể được chuyện Trạng. Sự giao thoa văn hóa đã khiến họ phải học nói tiếng phổ thông, để rồi dần dần quên đi tiếng mẹ đẻ, vô tình đẩy Trạng Vĩnh Hoàng tiến từng bước vững chắc đến nguy cơ thất truyền. Những chuyện mà chị Hương kể giờ chỉ còn lại trong tiềm thức của người lớn tuổi. Những người sinh ra sau chiến tranh ai cũng biết mình sinh ra ở đất Trạng nhưng không phải ai cũng biết kể, biết nói chuyện theo phong cách Trạng.

    "Trước tui kể chuyện Trạng hay lắm, nhưng giờ thì không hay bằng xưa rồi" -  Chị Hương thở dài tiếc rẻ sau khi đã dốc sức kể một mạch bao nhiêu chuyện Trạng. Lí do chị đưa ra thật đơn giản: "Vì giọng nói của tui giờ đã trở thành giọng lai rồi. Không còn giữ nguyên được chất giọng địa phương vốn dĩ nữa. Không giữ được giọng thì sự sống của chuyện Trạng Vĩnh Hoàng cũng mong manh lắm.

    Chẳng đành lòng để Trạng Vĩnh Hoàng thất truyền, những người con của đất Vĩnh Hoàng mà ông Trần Hữu Chư là một minh chứng sống đang từng ngày kéo dài sự sống cho kho báu của làng. ở tuổi bát thập, ông vẫn trăn trở tìm cách hồi sinh thời hoàng kim của chuyện Trạng. ông nghĩ mình phải khôi phục, sưu tầm những câu chuyện Trạng bằng được, nếu không con cháu mai sau sẽ không còn biết Trạng Vĩnh Hoàng là thế nào. Bao năm nay, ông vẫn thường tìm đến các bậc cao niên trong làng, nghe kể chuyện Trạng rồi cặm cụi ghi chép để sưu tầm được những câu chuyện cổ nhất, để đưa chúng về đúng nguyên bản. Sau gần 10 năm chịu khó tìm tòi, sưu tầm, đến nay ông đã sưu tầm được hơn 30 câu chuyện.

    Sưu tầm thôi chưa đủ. ông nghĩ ra cách vừa kể vừa vẽ tranh minh họa cho chuyện Trạng. Theo giải thích của ông, có tranh người ta sẽ dễ nhớ chuyện hơn. Vốn chẳng qua trường lớp vẽ nào, nhưng nét vẽ của ông tài lắm. Nét nào ra nét ấy. Bức nào ông cũng cố chuyển tải cho bằng được hồn của câu chuyện vào tác phẩm. Ai xem cũng không khỏi trầm trồ khen ngợi. Sau nhiều năm cần mẫn bên giá vẽ, ông đã vẽ được tất cả những câu chuyện ông cất công sưu tầm bấy lâu nay. Mái tóc bạc trắng như cước của người họa sĩ nông dân có mấy phần là do chuyện Trạng?

    Giờ đây, cứ mỗi độ xuân về, cả làng lại tổ chức thi nói chuyện Trạng, có đủ thành phần nam nữ, già trẻ, mà phần thưởng đơn giản chỉ là áo quần, cốc chén. Nhưng phần thưởng lớn nhất đối với dân làng có lẽ chính là nụ cười chuyện Trạng đang hồi sinh trên từng gương mặt trẻ.

    Đức Bằng


    Nhắn tin cho tác giả
    Tiểu Học Vĩnh Tú @ 20:54 12/05/2011
    Số lượt xem: 423
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    NHẤP VÀO BIỂU TƯỢNG SAU ĐỂ VỀ ĐẦU TRANG